Còn đó mùa gặt tháng 5…

Những ngày trời đất nắng như thiêu đốt, cháy da cháy thịt, khoảng cuối tháng 4, đầu tháng 5 là quê tôi vào mùa gặt! Từng thửa ruộng lần lượt được những người nông dân thoăn thoắt cắt hết, để trơ gốc rạ, một mùa thu hoạch bội thu, và thấp thoáng những nụ cười hiền trên khuôn mặt của những người dân quê bình dị, chất phác.

Con do mua gat thang 5
Mùi mồ hôi lẫn trong mùi rơm rạ phảng phất vào mùa gặt

Mùa gặt, đi đâu cũng thấy bà con í ới hỏi thăm nhau “lúa năm nay được mùa không”, gặt xong thì được bao nhiêu rơm rạ, phần đốt lấy tro làm phân, phần để dành cho bò trâu ăn, phần bán cho thương lái. Mùa cắt lúa, thợ gặt được chia làm nhiều tốp, mỗi tốp như vậy có một người đứng đầu, có nhiệm vụ đi hỏi nhà nào cần thợ gặt để tính công mà làm. Người này còn kiêm luôn trách nhiệm phân việc, thỏa thuận công gặt và chia tiền công cho cả nhóm khi hoàn tất.

Những năm đó máy gặt đập liên hợp chưa có nên con người phải làm hết các công đoạn từ cắt lúa, bó lúa, gom lúa, quảy (gánh) lúa và tuốt lúa. Lúa được cắt để theo từng hàng trông rất đẹp mắt. Cắt xong bó lại, rồi dùng dây dừa cột thành từng bó lớn, tùy vào sức người gánh, rồi cùng nhau gánh về sân hợp tác xã. Sân hợp tác xã vào mùa gặt rất đông. Hết nhà này đến nhà khác tranh thủ quảy lúa về sân, để cho vào máy tuốt (cái máy này ngoài quê tôi hay gọi là máy suốt).

Những hạt lúa mẩy tròn rơi tung tóe trên sân. Một số người dùng cái “trang” gom lại, cho vào bao để chuyển đi, tranh thủ nhường chỗ cho những nhà khác gánh lúa về tiếp tục tuốt, người người làm liền tay không biết mệt mỏi là gì. Không khí nhộn nhịp, sôi nổi và luôn náo động.

Loading...

Ban ngày gặt không kịp thời gian nên tranh thủ những đêm trăng sáng bà con vẫn tiếp tục gặt lúa, những đêm trăng sáng ngoài đồng nhộn nhịp không kém gì ban ngày. Thỉnh thoảng lại nghe một câu bông đùa, những tiếng cười phá lên giữa tiếng cắt lúa xoèn xoẹt. Có khi lại nghe một giọng hát vang lên giữa đồng lúa chín.

Trong khi người lớn cắt lúa, gánh lúa cười nói rổn rảng khắp cánh đồng thì lũ trẻ con quê tôi cũng có việc làm. Một số gom những bó lúa nhỏ lại thành từng đống để mấy chú, mấy bác tới cột và quảy đỡ mất thời gian. Một số đi mót những cọng lúa còn sót lại sau khi thợ gặt bó lúa. Số khác đi bắt cào cào, châu chấu hay lùa vịt đến rúc những hạt lúa rơi vãi. Lại có nhiều đứa kiếm cái banh nhựa, cắm hai cái cây bạc hà hai bên ruộng đã gặt xong để làm khung thành, chia phe nhau đá banh.

Mùa gặt, cái nắng như thiêu của tháng Tư, tháng Năm miền Trung không làm vơi đi nụ cười của những người nông dân vào mùa thu hoạch. Nhà nào “trúng” lúa thì những nhà khác lại hỏi giống lúa đó để đổi giống, chuẩn bị cho mùa gieo sạ lần tới. Những giọt mồ hôi nhễ nhại thấm đẫm vai áo, lưng, trán và trên cả những nụ cười rạng rỡ. Mùi mồ hôi mặn đắng lẫn trong mùi rơm rạ mới phảng phất khắp quê tôi mỗi khi vào mùa gặt. Tôi yêu lắm những mùa gặt lúa ấy vì đó là tuổi thơ, là những kỷ niệm đẹp đẽ mà tôi không thể nào quên.

Loading...

Bài Viết Liên Quan